Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’


Trong ngổn ngang bao nhiêu việc phải làm cho, đã cần lắm phương thuốc đặc trị cho căn bệnh vô cảm. Có thể tìm hiểu vô cảm tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-tho-o-vo-cam-cua-nguoi-trung-quoc-khien-the-gioi-sung-so.html






Đề thi đại học môn văn năm nay đã đưa vào nội dung “bệnh vô cảm”, tạo ra 1 ko gian mở để thí sinh trao đổi về một thực trạng. Đây với thể coi là một chuyển biến đáng ghi nhận trong công việc ra đề thi theo hướng thiết thực và sở hữu tính thời sự hơn.

Ở một chiều kích khác, điều này đề đạt vô cảm sở hữu nguy cơ phát triển thành càng ngày càng đa dạng trong thị trấn hội. Bởi thế, cộng với việc đề cao, thúc đẩy “sống tử tế”, sẽ là cần phải có để chúng ta song song cảnh báo các biểu hiện của “bệnh vô cảm”, nhằm tìm được phương thuốc trị bệnh hữu hiệu.

nhận biết vô cảm

miêu tả của vô cảm có thể nhận thấy dưới đa dạng hình thức khác nhau: thờ ơ trước nỗi đau của người khác; vì ích lợi của tư nhân sẵn sàng xâm phạm lợi ích của người khác hay của tập thể; im lặng trước dòng đúng, cổ súy cho cái sai vì mục đích tư lợi… Vô cảm do vậy là một dạng hành xử “có ý thức”, là kết quả của một công đoạn trượt dài về tư cách sống và ý thức công dân.

Nó trình bày sự ích kỉ, nhỏ nhen và 1 tầm nhìn bị che phủ bởi các tính liệu cho riêng mình, bất chấp quyền lợi của người khác. Cũng cần phải nhấn mạnh rằng vô cảm và học vấn là hai khái niệm khác nhau nên không sở hữu gì đáng kinh ngạc khi thái độ vô cảm với thể tới từ các người sở hữu bằng cấp, địa vị cao trong phố hội.

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’
biểu hiện của vô cảm sở hữu thể nhận thấy dưới phổ quát hình thức khác nhau. Ảnh minh họa

Vô cảm chốn nha môn

Chính phủ đã hơn 1 lần lên tiếng cảnh báo thực trạng với bộ phận không nhỏ công chức đang ngày càng vô cảm với dân và thậm chí sở hữu cả chức vụ của mình. Tỷ lệ công chức cắp ô, lĩnh lương đều đặn mà ko với đóng góp gì đáng nói cho cơ quan mình là một ví dụ. Hoặc thái độ chuyên dụng cho người dân của họ đáng báo động tới mức làm có vị Bộ trưởng phải quán triệt cán bộ của ngành nghề mình phải biết “3 xin” - “xin lỗi”, “xin chào”, “xin phép” cũng là một thí dụ. Như vậy, họ đang vô cảm có tiền thuế của dân và sứ mạng được cơ quan giao cho.

Cũng mang bộ phận vô cảm tới mức bất chấp pháp luật, đạo lí, chỉ chăm chắm vun vén lợi ích cho bản thân hay gia đình, sẵn sàng sử dụng mọi mánh khoé để tư túi, tham nhũng, nhận đút lót. 1 Số đại án được bóc trần chỉ cần khoảng qua là minh chứng rõ nét. Họ đã vô cảm tới mức làm cho tác động niềm tin của dân chúng sở hữu cán bộ, mang chính quyền.

Công chức, cán bộ lẽ thường phải là thành phần ưu tú, lấy luật pháp khiến cho thượng tôn cho mọi hành xử. Với các người cứ quẩn trong các suy tính cho mình, họ còn lo nổi cho ai?

Vô cảm chốn học tuyến phố

Chuyện mua bán bằng cấp, “bằng tấn sĩ ma” hay nạn chạy trường, tiếp tay cho ăn gian trong thi cử… chính là những diễn đạt của bệnh vô cảm trong chốn học con đường. Những cơ quan chức năng đã “điểm mặt”, tin báo đã “chỉ tên” một số vụ việc, còn dư luận thì bàn tán đã phổ biến, đã lâu.

Đáng buồn hơn, sự vô cảm chậm tiến độ mang thể bị “trao truyền” sang học sinh. Các vụ bạo lực học tuyến đường gây cuồng nộ trong dư luận, trong chậm tiến độ một số vụ các em học sinh mặc nhiên quay clip để đưa lên mạng phải chăng cũng là một hệ quả? Vết thương thể chất sở hữu thể lành, nhưng vết thương tinh thần liệu tới bao giờ?

Rồi ngay kì thi đại học gần đây, báo chỉ đã phơi bày thực cảnh “phao” được rải trắng trường sau những buổi thi. Đó thế mà mang vị thầy giáo còn quanh quéo ôm đồm, ngụy biện. Chỉ tới lúc phóng viên đưa ra bằng chứng chuẩn xác, vị này mới lặng im trong… vô cảm.

Sự vô cảm chốn học các con phố có thể tổn hại mai sau quốc gia. Làm cho sao mang thể kì vẳng vào 1 thế hệ cán bộ, bác sĩ, nhà khoa học… ưu tú, với nhân cách, với đủ năng lực đưa đất nước hóa rồng nếu như thời gian đi học họ phải chịu ảnh hưởng của tiền, quan hệ, đồn đại,…?

Vô cảm trên thương trường

Chúng ta từng lo về chiếc ăn cách đây vài thập kỉ. Đó là lo sao cho với đủ lương thực, thực phẩm. Đáng buồn thay, bây giờ chúng ta lại phải lo nên chọn lựa ăn gì cho an toàn giữa bao nhiêu lựa chọn. Sự vô cảm làm người ta ko ngần ngại nhập các thực phẩm đáng lẽ đã phải được tiêu hủy ở xứ người về bán cho đồng chiếc.

Người ta còn nhẫn tâm dùng những hóa chất cấm sử dụng để “đánh bóng”, “làm tươi”, “tráo mác” hàng hóa, xí gạt người sử dụng. Cám cảnh thay khi giờ đây trồng rau, nuôi gia cầm trên sân thượng, lan can, cạnh các con phố cao tốc. Cứ đà này, biết đâu một ngày nào chậm tiến độ, Hà Nội trở thành một… “nông trại trên không”?

Cứ đôi khi chúng ta lại nghe thông báo cơ quan chức năng phát giác những vụ nhập cảng, kinh doanh, sản xuất hàng fake, hàng độc hại. Sẽ không mang gì là quá lúc kết luận sự vô cảm của 1 bộ phận tư thương đang đầu độc giống nòi. Người Việt đến bao giờ tăng được “tầm vóc” khi hàng ngày cứ phải nhoài vào trong cơ thể mình biết bao nhiêu là độc chất?

Vô cảm trong lễ hội

Cứ mỗi mùa lễ hội, những cơ quan chức năng lại phải đau đầu mua phương pháp tiết chế đám đông, xử lí những trái tim vô cảm hành hương tới mang lễ hội mang mưu cầu cá nhân thay vì niềm tin tôn giáo hay nhu cầu san sớt. Cả biển người chen lấn, giẫm đạp lên nhau chỉ vì 1 vuông giấy nhỏ, 1 cành hoa, để được giúi tờ bạc lẻ vào tay tượng hay cắm cho xong 1 nén nhang.

Cứ sau mỗi ngày lễ hội, những người lao công lại oằn lưng quét dọn “chiến tích” mà đa số để lại, vương vãi dưới nước, trên đất, trên cây. Sự vô cảm tới xót xa của số đông trong trường hợp này tạo điều kiện cho việc nảy nở, ngày càng nhiều của sự vô cảm khác, đến từ các kẻ “buôn bán thánh thần” nơi lễ hội.

Nhân thế phải tự hỏi rằng, những người mà đến thánh thần còn không sợ, còn mua bán thì còn thứ gì trên đời khiến họ sợ, không thể bán mua?



Thứ Năm, 8 tháng 2, 2018

Vì Sao Gia Cát Lượng Trong Phim Tam Quốc Diễn Nghĩa Có Thể Biết Được Thiên Tượng Biến Hóa Hai Ngàn Năm Sau

mang hồ hết điều mà con người không lý giải được. khi nhỏ xem Tam Quốc diễn nghĩa, điều làm tôi khó hiểu nhất là tại sao người ta với thể qua bói toán mà biết trước được các sự việc chưa xảy ra. Đối có tôi, chậm triển khai là những chi tiết thú vị nhất nhưng cũng khó hiểu nhất. Gia Cát Lượng trong Tam Quốc diễn nghĩa, sống ở vùng Long Trung, ông chưa từng bước chân khỏi quê nhà của mình nhưng đã biết được việc trần giới sẽ chia ba. Thời Tam Quốc diễn nghĩa, bấy giờ ko có tin báo, đài phát thanh hay điện báo, sao ông có thể biết được rõ ràng các chuyện đại sự trong thế gian tới vậy?



Tam Quốc diễn nghĩa, "hồi thứ 57": Lại kể Khổng Minh ở Kinh Châu, ban đêm Quan sát thiên văn thấy sao rơi xuống đất, liền cười nói: "Chu Du đã chết rồi." tới sáng, nhắc lại với Huyền Đức. Huyền Đức cử người đi thám thính, quả nhiên đã chết rồi. Huyền Đức hỏi Khổng Minh rằng: "Chu Du đã chết, mọi chuyện sẽ thế nào?" Khổng Minh nói: "Người lãnh binh thay chu du ắt là Lỗ Túc. Lượng Quan sát thiên tượng, thấy sao Tương tụ ở phương đông. Lượng sẽ lấy cớ viếng lễ tang sang Giang Đông một chuyến để sắm hiền sĩ phò trợ chúa công." Huyền Đức nói: "Chỉ e là tướng sĩ quân Ngô sẽ hãm hại tiên sinh." Khổng Minh nói: "Khi Du còn sống Lượng còn chẳng sợ, nay Du đã chết còn lo gì nữa?"

Sau liền cùng Triệu Vân dẫn theo 500 quân sĩ, chuẩn bị lễ phẩm, xuống thuyền tới Ba Khâu đưa tang. trên đường đi, do thám được Tôn Quyền đã phong Lỗ Túc làm đô đốc, linh cữu Châu Du đã đưa về Sài Tang. Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Gia Cát Lượng nhìn thấy sao Tương rơi liền biết được ngao du đã chết, song song, trước chuyến đi sang Đông Ngô lần này ông ko phải lo sợ cho tính mệnh của mình. tại sao tương tự, bởi ông đã biết trước rằng lần này tới Đông Ngô, dẫu cho bao lăm người căm hờn ông nhưng mạng sống của ông vẫn bảo toàn.

"Hồi thứ sixty three trong http://chanhkien.org/": Lại nói khi Khổng Minh ở Kinh Châu, vào dịp tết Thất tịch, chúng quan mở hội yến tiệc cùng bàn về việc thu hồi Kinh Châu. Bỗng thấy 1 ngôi sao lớn như dòng đầu xuất hiện ở phía tây, từ trên trời rơi xuống, ánh sáng tỏa ra bốn phía. Khổng Minh kinh hồn, ném ly xuống đất, ấp ủ mặt khóc rằng: "Bi người nào thay! đau xót thay!" Chúng quan hoảng hốt hỏi cội nguồn. Khổng Minh nói: "Trước đây ta đoán rằng năm nay sao Thiên Cương ở hướng tây sẽ bất lợi cho quân sư; Thiên Cẩu xâm phạm quân ta, sao Thái Bạch ở gần Lạc Thành, ta đã gửi thư cho chúa công dặn phải ngừa cẩn thận. nào ngờ đêm nay sao rơi phía tây, mạng sống của Bàng Sĩ Nguyên ắt đã chấm hết rồi!" đề cập xong, to tiếng khóc rằng: "Hôm nay, chúa công chúng ta đã mất đi 1 cánh tay rồi!" Chúng quan đều hoảng hồn, chưa tin lời ông. Khổng Minh nói: "Trong mấy ngày nữa, ắt mang tin tức." Tiệc rượu chưa kịp vui đã tàn cuộc. Mấy ngày sau, quả nhiên mang tin báo rằng quân sư Bàng Thống bị tên bắn chết trước gò Lạc Phượng. Người viết nghĩ rằng ví như Gia Cát Lượng ko sở hữu khả năng đoán chính xác, việc chưa xảy ra mà đã khóc to, ví như sau này Bàng Thống không chết thì không phải tự khiến mình mất mặt sao, sau này sao mang thể duy trì quân lệnh như sơn được nữa? Trong Tam Quốc diễn nghĩa, Gia Cát Lượng cũng đều ưng chuẩn Quan sát tinh tượng mà biết trước được dòng chết của Quan Vũ và Trương Phi.

"Hồi thứ 103 trong Tam Quốc diễn nghĩa": Đang đêm, Khổng Minh đang ốm vẫn ra khỏi lều, ngấc đầu Nhìn vào thiên văn, ông hết sức hãi kinh liền vào lều bảo sở hữu Khương Duy rằng: "Mệnh ta nội trong sớm khuya nay mà thôi!" Duy nói: "Thừa tướng sao lại đề cập những lời như vậy?". Khổng Minh nói: "Ta thấy trong sao Tam Đài, sao khách sáng lạn gấp bội, sao chủ tối tăm, những chòm sao tương phụ nhau, ánh sáng của nó đã mờ tối: thiên tượng tương tự, mệnh ta sở hữu thể tự rõ được!" track song chậm triển khai, Tư Mã Ý—một đối thủ đang cố thủ trong 1 doanh trại khác—bỗng một đêm ngước đầu Nhìn vào thiên văn, vô cùng mừng ranh ma nói có Hạ Hầu Bá rằng: "Ta thấy sao Tương mất vị trí, Khổng Minh ắt đang mắc bệnh nặng, không lâu sẽ chết."… Khổng Minh vứt kiếm mà than rằng: "Sống chết với số, không thể cưỡng cầu được!" Ngay đêm hôm ngừng thi côngĐây, Khổng Minh lệnh cho người dìu ra ngoài, ngước đầu nhìn sao Bắc Đẩu, chỉ về một ngôi sao xa xăm nói: "Kia là tướng tinh của ta Đó." Mọi người nhìn theo, thấy ngôi sao chậm tiến độ màu sắc u tối, le lói sắp tắt. Quả nhiên đêm chậm tiến độ, Gia Cát Lượng quy tiên.

ví như kể Tam Quốc diễn nghĩa chỉ là cuốn tiểu thuyết, vậy thì Mã Tiền Khóa của Gia Cát Lượng khẳng định là dự ngôn đích thực, ý nghĩa thâm sâu khó lường. 2 nghìn năm nay, dự ngôn Mã Tiền Khóa chính xác phi thường. Thế nên, người ta bèn hoài nghi rằng Mã Tiền Khóa là do dương gian sau dựa vào lịch sử đã qua mà biên tạo thành. Nhưng đến cuối triều Minh, đầu triều Thanh đại văn hào Kim Thánh Thán đã đưa ra chú giải cho Mã Tiền Khóa. khi Đó, khóa thứ 9 tới khóa thứ 14 trong Mã Tiền Khóa vẫn chưa thành hiện thực. Khóa thứ 9 viết rằng: "Thủy nguyệt hữu chủ, cổ nguyệt vi quân, thập truyền tuyệt thống, tương kính như tân" (nước trăng sở hữu chủ, trăng cổ khiến vua, truyền mười tuyệt sạch, kính nhau như khách). Khóa thứ 10 viết rằng: "Chư hậu ngưu tiền, thiên nhân nhất khẩu, ngũ nhị đảo trí, bằng lai vô cữu" (lợn sau trâu trước, nghìn người 1 miệng, năm sau đảo ngược, bạn tới ko trách). Kim Thánh Thán đã đưa ra đầy đủ phán đoán về chữ "thống" trong "thập truyền tuyệt thống", nhưng ông đâu ngờ rằng chữ "thống" này tức chỉ Hoàng đế Tuyên Thống. Triều Mãn Thanh chấm dứt bởi hoàng đế Tuyên Thống, thật tuyệt diệu! "Thiên nhân nhất khẩu" trong khóa thứ 10, xác thực là chữ "hòa". như vậy, năm 1911 là năm Hợi, năm 1913 là năm Sửu, năm ở giữa chẳng hề là năm 1912 hay sao? Mà nước cùng hòa trước nhất ở châu Á lại xây dựng thương hiệu vào năm 1912, không méo mó chút nào. khi chậm triển khai, Gia Cát Lượng đã mất gần 2,000 năm rồi, sao ông sở hữu thể đoán được xác thực đến vậy?

Từ khóa: Tam quoc dien nghia