Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’


Trong ngổn ngang bao nhiêu việc phải làm cho, đã cần lắm phương thuốc đặc trị cho căn bệnh vô cảm. Có thể tìm hiểu vô cảm tại https://trithucvn.net/trung-quoc/su-tho-o-vo-cam-cua-nguoi-trung-quoc-khien-the-gioi-sung-so.html






Đề thi đại học môn văn năm nay đã đưa vào nội dung “bệnh vô cảm”, tạo ra 1 ko gian mở để thí sinh trao đổi về một thực trạng. Đây với thể coi là một chuyển biến đáng ghi nhận trong công việc ra đề thi theo hướng thiết thực và sở hữu tính thời sự hơn.

Ở một chiều kích khác, điều này đề đạt vô cảm sở hữu nguy cơ phát triển thành càng ngày càng đa dạng trong thị trấn hội. Bởi thế, cộng với việc đề cao, thúc đẩy “sống tử tế”, sẽ là cần phải có để chúng ta song song cảnh báo các biểu hiện của “bệnh vô cảm”, nhằm tìm được phương thuốc trị bệnh hữu hiệu.

nhận biết vô cảm

miêu tả của vô cảm có thể nhận thấy dưới đa dạng hình thức khác nhau: thờ ơ trước nỗi đau của người khác; vì ích lợi của tư nhân sẵn sàng xâm phạm lợi ích của người khác hay của tập thể; im lặng trước dòng đúng, cổ súy cho cái sai vì mục đích tư lợi… Vô cảm do vậy là một dạng hành xử “có ý thức”, là kết quả của một công đoạn trượt dài về tư cách sống và ý thức công dân.

Nó trình bày sự ích kỉ, nhỏ nhen và 1 tầm nhìn bị che phủ bởi các tính liệu cho riêng mình, bất chấp quyền lợi của người khác. Cũng cần phải nhấn mạnh rằng vô cảm và học vấn là hai khái niệm khác nhau nên không sở hữu gì đáng kinh ngạc khi thái độ vô cảm với thể tới từ các người sở hữu bằng cấp, địa vị cao trong phố hội.

Bệnh vô cảm, công chức cắp ô và giấc mơ ‘hóa rồng’
biểu hiện của vô cảm sở hữu thể nhận thấy dưới phổ quát hình thức khác nhau. Ảnh minh họa

Vô cảm chốn nha môn

Chính phủ đã hơn 1 lần lên tiếng cảnh báo thực trạng với bộ phận không nhỏ công chức đang ngày càng vô cảm với dân và thậm chí sở hữu cả chức vụ của mình. Tỷ lệ công chức cắp ô, lĩnh lương đều đặn mà ko với đóng góp gì đáng nói cho cơ quan mình là một ví dụ. Hoặc thái độ chuyên dụng cho người dân của họ đáng báo động tới mức làm có vị Bộ trưởng phải quán triệt cán bộ của ngành nghề mình phải biết “3 xin” - “xin lỗi”, “xin chào”, “xin phép” cũng là một thí dụ. Như vậy, họ đang vô cảm có tiền thuế của dân và sứ mạng được cơ quan giao cho.

Cũng mang bộ phận vô cảm tới mức bất chấp pháp luật, đạo lí, chỉ chăm chắm vun vén lợi ích cho bản thân hay gia đình, sẵn sàng sử dụng mọi mánh khoé để tư túi, tham nhũng, nhận đút lót. 1 Số đại án được bóc trần chỉ cần khoảng qua là minh chứng rõ nét. Họ đã vô cảm tới mức làm cho tác động niềm tin của dân chúng sở hữu cán bộ, mang chính quyền.

Công chức, cán bộ lẽ thường phải là thành phần ưu tú, lấy luật pháp khiến cho thượng tôn cho mọi hành xử. Với các người cứ quẩn trong các suy tính cho mình, họ còn lo nổi cho ai?

Vô cảm chốn học tuyến phố

Chuyện mua bán bằng cấp, “bằng tấn sĩ ma” hay nạn chạy trường, tiếp tay cho ăn gian trong thi cử… chính là những diễn đạt của bệnh vô cảm trong chốn học con đường. Những cơ quan chức năng đã “điểm mặt”, tin báo đã “chỉ tên” một số vụ việc, còn dư luận thì bàn tán đã phổ biến, đã lâu.

Đáng buồn hơn, sự vô cảm chậm tiến độ mang thể bị “trao truyền” sang học sinh. Các vụ bạo lực học tuyến đường gây cuồng nộ trong dư luận, trong chậm tiến độ một số vụ các em học sinh mặc nhiên quay clip để đưa lên mạng phải chăng cũng là một hệ quả? Vết thương thể chất sở hữu thể lành, nhưng vết thương tinh thần liệu tới bao giờ?

Rồi ngay kì thi đại học gần đây, báo chỉ đã phơi bày thực cảnh “phao” được rải trắng trường sau những buổi thi. Đó thế mà mang vị thầy giáo còn quanh quéo ôm đồm, ngụy biện. Chỉ tới lúc phóng viên đưa ra bằng chứng chuẩn xác, vị này mới lặng im trong… vô cảm.

Sự vô cảm chốn học các con phố có thể tổn hại mai sau quốc gia. Làm cho sao mang thể kì vẳng vào 1 thế hệ cán bộ, bác sĩ, nhà khoa học… ưu tú, với nhân cách, với đủ năng lực đưa đất nước hóa rồng nếu như thời gian đi học họ phải chịu ảnh hưởng của tiền, quan hệ, đồn đại,…?

Vô cảm trên thương trường

Chúng ta từng lo về chiếc ăn cách đây vài thập kỉ. Đó là lo sao cho với đủ lương thực, thực phẩm. Đáng buồn thay, bây giờ chúng ta lại phải lo nên chọn lựa ăn gì cho an toàn giữa bao nhiêu lựa chọn. Sự vô cảm làm người ta ko ngần ngại nhập các thực phẩm đáng lẽ đã phải được tiêu hủy ở xứ người về bán cho đồng chiếc.

Người ta còn nhẫn tâm dùng những hóa chất cấm sử dụng để “đánh bóng”, “làm tươi”, “tráo mác” hàng hóa, xí gạt người sử dụng. Cám cảnh thay khi giờ đây trồng rau, nuôi gia cầm trên sân thượng, lan can, cạnh các con phố cao tốc. Cứ đà này, biết đâu một ngày nào chậm tiến độ, Hà Nội trở thành một… “nông trại trên không”?

Cứ đôi khi chúng ta lại nghe thông báo cơ quan chức năng phát giác những vụ nhập cảng, kinh doanh, sản xuất hàng fake, hàng độc hại. Sẽ không mang gì là quá lúc kết luận sự vô cảm của 1 bộ phận tư thương đang đầu độc giống nòi. Người Việt đến bao giờ tăng được “tầm vóc” khi hàng ngày cứ phải nhoài vào trong cơ thể mình biết bao nhiêu là độc chất?

Vô cảm trong lễ hội

Cứ mỗi mùa lễ hội, những cơ quan chức năng lại phải đau đầu mua phương pháp tiết chế đám đông, xử lí những trái tim vô cảm hành hương tới mang lễ hội mang mưu cầu cá nhân thay vì niềm tin tôn giáo hay nhu cầu san sớt. Cả biển người chen lấn, giẫm đạp lên nhau chỉ vì 1 vuông giấy nhỏ, 1 cành hoa, để được giúi tờ bạc lẻ vào tay tượng hay cắm cho xong 1 nén nhang.

Cứ sau mỗi ngày lễ hội, những người lao công lại oằn lưng quét dọn “chiến tích” mà đa số để lại, vương vãi dưới nước, trên đất, trên cây. Sự vô cảm tới xót xa của số đông trong trường hợp này tạo điều kiện cho việc nảy nở, ngày càng nhiều của sự vô cảm khác, đến từ các kẻ “buôn bán thánh thần” nơi lễ hội.

Nhân thế phải tự hỏi rằng, những người mà đến thánh thần còn không sợ, còn mua bán thì còn thứ gì trên đời khiến họ sợ, không thể bán mua?



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét